23 tháng 3, 2016

Bí kíp võ công

Có 1 anh chàng một hôm đang đi nhặt lá đá ống bơ thì nhặt được 1 quyển bí kíp.

Nghi là võ học thượng thừa nên anh ta giấu mang về nhà đọc.

Trang 1 : Miêu tả về võ công. Có thể hô mưa gọi gió. Độc bộ thiên hạ. Đưa người ta lên đỉnh cao của võ học.

Trang 2 : Cần phải tự cung mới có thể luyện …

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ. Anh ta hạ quyết tâm vung đao tự cung.

Xong việc anh nén đau đọc tiếp bí kíp

Trang 3 : .. không tự cung cũng không sao …

Anh ta điên cuồng. Nổi lửa lên đốt ngay quyển bí kíp.

Khi sách cháy gần hết. Trang cuối quyển bí kíp bay ra ,chàng trai đưa mắt nhìn

Trang cuối : Nếu đã tự cung thì sau khi luyện thành bí kíp của quý sẽ mọc lại …

22 tháng 9, 2015

Những bộ hình ảnh kỳ cục hài hước đầu tuần vô cùng độc đáo

Tin tuc moi nhat trong ngay - Những bộ hình ảnh kỳ cục hài hước đầu tuần vô cùng độc đáo

Các bạn hãy cẩn thận "té ghế" khi chiêm ngưỡng xong những hình ảnh "kỳ quặc" trong bộ sưu tập dưới đây.

Có anh nào nhận "gấu" này không?

21 tháng 8, 2015

Truyện tranh vui cười: Bí quyết để cưa đổ cha vợ tương lai

Truyen cuoi vui nhon - Truyện tranh vui cười: Bí quyết để cưa đổ cha vợ tương lai

Muốn cưới nàng trước tiên phải "cưa đổ" cho được bố vợ tương lai và đây là một gợi ý... không hay lắm!


5 tháng 8, 2015

Tiểu phẩm hài ngắn với chủ đề Hỗn độn quá chài quá đất

Tiểu phẩm hài ngắn với chủ đề Hỗn độn quá chài quá đất

Thú thực từ hôm có khẩu hiệu “Vượt đèn đỏ dành cho người ít học” tuy không chính xác nhưng ít nhiều cũng làm tôi tỉnh ra, tự hứa sẽ không vi phạm nữa. Đến gần ngã tư, vừa có đèn vàng thì phanh kít lại. Từ sự gương mẫu của tôi, cả đoàn xe đang rùng rùng cũng ken két dừng lại nghiêm chỉnh lắm. Nghe tiếng loa cọt kẹt, rồi tiếng hát vang lên: “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu...”, ngó còn 50 giây, 40 giây, rồi 30 giây... nghe tiếng còi toét toét phía sau làm tôi giật mình, định quay lại nhắc đôi câu về thói coi thường luật giao thông. Khi quay lại thật bất ngờ làm tôi mỉm cười, hai đứa bé kháu khỉnh, một trai một gái nhoai hẳn lên phía trước tranh nhau bóp còi. Người mẹ trẻ mắng yêu:

- Đừng, kẻo các bác mắng, các con!

Lúc sau tôi lại đi đến ngã tư thì vừa có đèn vàng tôi liền dừng lại, dù không có cảnh sát. Như một hội chứng số đông, tất cả noi gương tôi cũng vội dừng theo. Bỗng phía sau lại có tiềng toét toét đinh tai liên hồi. Nghĩ lại như lúc nãy nên tôi chả quay đầu lại mặc dù còn 60 giây nữa. Bỗng nghe một giọng cộc cằn thô lỗ phía sau rồi hắn húc xe vào sau xe tôi:

- Lão già, tránh ra, đang nắng như hun. Đúng là một lũ vừa hâm vừa điên.

Bỗng thấy hai cô gái đèo nhau bên cạnh liếc xéo mấy thanh niên câm lặng rất đông xung quanh, rồi lên tiếng:

- Thanh niên gì mà nói năng thiếu văn hóa như thế?

- Mày bảo ai mất văn hóa hả hai con cave? Muốn ăn đòn thì cho ăn đòn này!

Nói rồi nó giang tay tát thật mạnh vào cô gái ngồi sau. Cô gái nhảy vội xuống đường, tay đỡ cái tát rõ gọn, nhanh như cắt vặn tay hắn ra đằng sau làm hắn đau tái mặt, nằm rạp xuống xe. Cô cảnh cáo:

- Đồ du côn, đồ bất nghĩa. Xin lỗi bác già đi!

- Chị ấy là võ sĩ Karate có hạng đấy. Hôm nay vội đi tập trung cho SEA Games, không thì mày nhừ đòn. Cảnh cáo thôi, tha cho nó. Chúng cháu xin lỗi mọi người. Chúng cháu biết học võ để rèn luyện sức khỏe và đi thi đấu để mang lại vinh quang cho đất nước. Tính thế bất đắc dĩ, chúng cháu xin lỗi.

Rồi đoàn xe lại vội vã chuyển động. Còn tôi thì lại thấm thía cứ nghĩ nghe thấy nhìn thấy là đúng nhưng chưa hẳn. Rồi ngộ ra, bây giờ hơn lúc nào hết, rất cần biết nhìn thấu qua lớp sương mù hỗn độn giữa cái đúng và cái sai... Tôi thanh thản phóng xe về thì gặp ngay cơn mưa rào khủng khiếp. Đang lóp ngóp dắt xe bỗng lại nghe tiếng loa véo von: “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa, cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh...”. Tôi gạt mồ hôi cho khỏi cay mắt và lại mỉm cười. Ôi chao, hài đến thế là cùng.

Vũ Huy Tưởng, báo Làng Cười

16 tháng 7, 2015

Quá khen

Cụ Bá mấy hôm nay mừng lắm, thằng cháu đích tôn của cụ mới đi làm trong cơ quan nhà nước mấy hôm đã thay đổi phong cách không ngờ.

Cụ còn nhớ thời thằng cháu đi học, nó ngang tàng lắm, chẳng thèm chào hỏi ai, thậm chí còn tìm cớ gây sự với người thân, kể cả với cụ. Có lần chính cụ đã nghĩ tới việc làm đơn đưa nó đi trường giáo dưỡng.

Nhờ người quen, cụ đã xin được cho nó vào làm cơ quan nhà nước, lương ba cọc ba đồng nhưng ổn định. Cụ phải nịnh hết lời nó mới đồng ý, thanh niên bây giờ không thích làm trong nhà nước. Quyết định của cụ có vẻ đúng đắn, thằng cháu bỗng nhiên ngoan ngoãn, thay đổi hẳn so với khi còn lông bông. Về nhà nó chào cụ rất lễ phép, nó tích cực khen mọi người, nhiều khi nghe chết cười nhưng vẫn vui vui. Đặc biệt nó rất quan tâm tới điếu cày của cụ, lạ thế. Trước đã mấy lần nó quăng điếu cày xuống sông, thậm chí đập vỡ tan ra, ấy thế mà bây giờ lại chịu lau chùi, thay nước, thông nõ thường xuyên. Riêng khoản này thì cụ đã cho nó điểm 10, đối với cụ thì điếu cày là vật rất thân thiết nhất trên đời. Bây giờ mà cụ phun thuốc ra thì thằng cháu lại khen: “Cụ cứ như rồng ấy nhỉ, phun mây nhả ngọc khắp nhà”.

19 tháng 6, 2015

Truyện ngắn vui: Hưởng ứng cải cách

Bà thông báo với ông tin nhà giai chuẩn bị tới đặt vấn đề xin cưới, ông chuẩn bị bài "đít-cua" đi là vừa.

Bà thông báo với ông một tin quan trọng: “Nhà giai chuẩn bị tới đặt vấn đề xin cưới, ông chuẩn bị bài đít cua đi là vừa”.

Ông mừng khấp khởi, bao nhiêu năm trồng cây, bây giờ hái quả. Con gái ông xinh nhất xóm, bao năm nay ông chờ đợi phút này. Từ khi con gái dậy thì, mấy con chó trong nhà mỏi mồm ăng ẳng, gâu gâu... Có hôm nửa đêm mà vẫn có thằng giả tiếng ếch kêu ngoài gốc chuối. Con gái như quả bom nổ chậm mà.

Ông chuẩn bị bài đít cua thật hoành tráng, đại thể như: lễ xem mắt phải làm ít nhất 20 mâm đặc sản, lễ ăn hỏi phải đủ 9 tráp lễ vật quý giá không cái nào trùng cái nào, lễ cưới yêu cầu nhà giai phải thuê ca sĩ xịn nhất đi cùng về biểu diễn cho hàng xóm lác hết cả mắt ra.

12 tháng 3, 2015

Khi “lợn” biết rửa bát

Một vài vần thơ vui vui hưởng ứng tranh luận của cộng đồng mạng mấy hôm nay về vấn đề "lợn" với "nấu cơm, rửa bát, quét nhà" gì đó.


Một nàng hay viết lách
Tục gọi là nhà văn
Thường hay cho “lợn” ăn
Và “ngủ” cùng với “lợn”

Mãi rồi nàng thấy ớn
Nên quyết định “trên-ninh”
Cho con “lợn” của mình
Biết nấu cơm, rửa bát…

Bao mồ hôi nước mắt
Mãi rồi cũng thành công
Cứ thế “lợn” chổng mông
Nấu cơm và rửa bát…

Còn nàng nằm bật nhạc
Lướt mạng viết tuyên ngôn
Tự cho mình là khôn
Thông minh và sáng láng

Nhưng sau chừng một tháng
Con “lợn” bỗng khăng khăng
Ôm gối ngủ đi-văng
Không chịu cùng nàng nữa

Vì “lợn” nó lý sự:
Được “lọ” mất cái “chai”
Trên đời chẳng thể ai
Làm được nhiều việc quá

Nước mắt dài trên má
Nàng xin “lợn” ngủ chung
Còn những việc lung tung
Nàng xin giành làm hết

Nhưng “lợn” vẫn kiên quyết
Rằng rửa bát quen rồi
Nên ngủ cùng thì… thôi
Chẳng còn hào hứng nữa

P/S:
Ngẫm trên đời mọi thứ
Đều được phân công rồi
Nếu cải tạo dở hơi
Thì hại nhiều hơn lợi
Giống như “lợn” là… hợi

Chẳng thể nào là trâu Theo Cử Tạ (Dân Việt)